bệnh tương tư nhu đoàn tử
🍦Bệnh tương tư - Nhu Đoàn Tử🍦 🍦Thích em, thích mê muội vì em - Hề Thiển🍦 🍦Dấu cắn - Khúc Tiểu Khúc🍦
Bệnh tương tư - (Chương 1) - Tác giả Nhu Đoàn Tử Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Thị trường tiền điện tử có tính đầu cơ cao và hiện nay chưa có cơ chế nào được thiết lập để quản lý loại tài sản này, do đó hoạt động giao dịch của nó diễn ra phức tạp hơn so với cổ phiếu và trái phiếu thông thường. Sự khó đoán này có thể là tốt hoặc
Chương 3: Tâm Tư. Ban đêm, trong ngõ nhỏ vô cùng yên tĩnh. Mấy đèn đường cũ kỹ cách nhau khá xa, thế nên con hẻm tương đối tối tăm. Thẩm Nhu đứng trước cửa nhà, vừa lấy chìa khóa mở cửa, vừa gọi điện thoại cho Giang Trì Ý. Cô cảm thấy mình nên báo bình an cho anh
BỆNH TƯƠNG TƯ. Tác giả: Nhu Đoàn Tử Thể loại: Hiện đại, hào môn, báo thù (giả), nam chính âm trầm, THIẾU NGHỊ LỰC TOÀN TẬP trước nữ chính, nữ chính có bệnh (sau chữa khỏi), Link đọc truyện online. Văn án:
Site De Rencontres En Cote D Ivoire. Văn án Lần đầu tiên Lục Hành thấy vị hôn thê nhỏ của anh là ở trong thang máy bệnh viện. Lúc đó Ôn Miểu bởi vì đào hôn nên xảy ra tai nạn xe cộ, mất trí nhớ. Cô gái mặc quần áo bệnh nhân, khuôn mặt nhỏ khóc đến đỏ bừng, đáng thương đâm sầm vào trong lồng ngực người đàn ông, bàn tay nhỏ bé của cô gắt gao nắm chặt cổ áo anh, giọng nói sợ hãi “… Cứu, cứu tôi.” Người đàn ông còn chưa nói chuyện, lại nghe cô gái tiếp tục khóc ròng nói “Người nhà muốn gả tôi cho một ông già, nghe nói đối phương đã hơn sáu mươi, tướng mạo xấu xí, còn liên tiếp đánh chết bốn người vợ…” Bốn phía đều yên lặng. Thật lâu sau, trên đỉnh đầu rốt cuộc truyền đến tiếng cười trầm thấp của người đàn ông. Lục Hành nhếch môi, ngón tay thon dài nâng cằm cô bé lên “Em nói người nọ -” Hơi ngừng, anh nhẹ giọng cười nói “… Hình như là tôi.” * Ôn Miểu mang danh đại tiểu thư nhà họ Ôn, nhưng ai mà không biết cô là đứa trẻ cha không yêu mẹ chẳng thương. Cô như đứa con ghẻ trong nhà, mọi sủng ái đều chỉ dành cho em gái Ôn Điềm Hinh, chưa bao giờ tới lượt cô. Lúc đầu, Ôn Miểu cũng từng phản kháng vì sự bất công ấy, từng tranh giành đến cùng cái thuộc về mình. Nhưng ở một mùa hè năm cấp ba, cô đã tình cờ khám phá ra bí mật đáng xấu hổ của gia đình. Hóa ra, cô chỉ là con cờ thế mạng nhà họ Ôn nhặt được ngoài đường, vì vậy, cô làm gì có tư cách hưởng tình yêu thương của họ. Từ đó, Ôn Miểu sống khép mình lại, chỉ chờ một cơ hội được rời khỏi cái gia đình hờ ấy. Nhưng chưa kịp chờ cô vẫy cánh vùng bay đi mất, thì biến cố đã ập tới. Nhà họ Lục danh giá đột ngột muốn liên hôn giữa hai nhà Lục - Ôn, đối tượng là Lục Hành, một lão già xấu xí. Miếng bánh có độc này Ôn gia không dám từ chối, chỉ có thể đẩy Ôn Miểu ra đầu sóng ngọn gió, nhận lấy mối hôn sự cưỡng ép ấy. Nhưng Ôn Miểu cũng không phải quả hồng mềm ai muốn bóp thì bóp. Ngoài mặt cô im lặng chấp nhận số mệnh, nhưng bên trong lại âm thầm chuẩn bị. Trong ngày lễ thành hôn, Ôn Miểu dưới sự trợ giúp của đàn anh Phó Tu, trốn khỏi lễ đường. Nhưng, vẫn luôn có một chữ nhưng ở đây, niềm vui của cô chưa kịp nhân đôi thì nỗi buồn đã nổ hai nháy - chiếc xe đưa cô chạy trốn gặp tai nạn, Ôn Miểu bị thương, mất trí nhớ! Có lẽ các bạn đọc đến đây sẽ cảm thán, ôi thật là máu chó, cái tình tiết này xưa như Trái Đất rồi không có gì mới lạ hết. Yên tâm đi vì tui cũng thấy vậy, nhưng càng đọc tiếp thì tui lại càng bị cuốn theo mạch truyện từ lúc nào, quên hết sạch mấy cái suy nghĩ ban đầu. Vì mất trí nhớ nên Ôn Miểu không hề biết rằng người đàn ông phong độ đẹp trai cô gặp trong bệnh viện chính là chồng chưa cưới của mình. Lục Hành không phải lão già xấu xí, anh chỉ là một người đàn ông cô độc bị gia tộc ghét bỏ. Họ sắp xếp cho anh lấy một cô vợ "chẳng ra sao" như tiểu thư nhà họ Ôn, muốn chặt đứt sinh ý của anh, mà đâu có ngờ cô gái ấy lại tình cờ lọt vào mắt xanh của Lục Hành. Lục Hành biết cô mất trí nhớ, cũng biết cô đào hôn vì ghét anh, nhưng không sao, cướp người về trước rồi chầm chậm bắt trái tim cô sau. Thế là Lục tổng của chúng ta quyết định giấu nhẹm chuyện kết hôn với Ôn Miểu, đem cô về nhà cất giữ trong lồng kính để cưng chiều hằng ngày. Nhưng mà giấy sao gói được lửa. Em gái hờ của Ôn Miểu khi thấy vị hôn thê của chị mình đẹp trai phong độ hơn người thì hết sức ghen ghét, tìm mọi cách để phá đám. Còn một người cũng điên cuồng muốn phá hỏng mối hôn sự này, đó chính là mẹ ruột của Lục Hành, bà Lục. Lục Hành theo họ mẹ, ở trong nhà họ Lục, nhưng những người đó chưa bao giờ chân chính coi anh là con cháu trong nhà. Khi xưa, ba Lục Hành ngoại tình, gặp sự cố bất ngờ mà chết. Mẹ Lục Hành đổ mọi tội lỗi lên đầu anh, thái độ lúc nào cũng đầy thù hận. Bà ta không muốn Lục Hành được hạnh phúc, vì vậy khi thấy anh cùng với Ôn Miểu, bà ta nổi điên muốn phá rối hai người. Một nhân vật nữa cũng xuất hiện đó là Phó Tu, đàn anh có quan hệ thân thiết đặc biệt với Ôn Miểu. Qua những đoạn kí ức ngắn ngủi của cô, hai người đã từng qua lại với nhau rất lâu về trước. Khi biết chuyện đào hôn của cô thất bại, Phó Tu tìm mọi cách để lần ra manh mối về Ôn Miểu, rồi lại hết lần này đến lần khác tiếp cận cô. Mục đích của nam phụ này là gì, chắc phải đọc đến cuối truyện tác giả mới giải đáp cho các bạn. Nhưng yên tâm truyện dán mác sạch nên nữ chính không hề yêu ai khác ngoài Lục Hành đâu ạ, các bạn có thể vững tâm mà đọc. Cái kết truyện hé lộ nhiều bất ngờ lắm đấy mọi người ạ. Thân thế thật sự của Ôn Miểu, quá khứ của Lục Hành, ý đồ của Phó Tu và hơn hết là Ôn Miểu sau này sẽ nhớ lại tất cả mọi chuyện, quyết định ở lại bên cạnh Lục Hành. Sau một thời gian đọc truyện của Nhu Đoàn Tử này, tui đã nhận ra vị tác giả này chuyên viết truyện nam chính có tâm lí u ám, như Lục Chu trong "Bệnh tương tư", giờ thì đến Lục Hành trong "Tiểu phu nhân". Điểm chung giữa các anh nam chính ấy là tuy hơi có vấn đề tâm lí nhưng lại cực kỳ yêu chiều và sủng nữ chính, độc chiếm nhưng không quá đáng khiến người ta ghét. Vả lại anh nào cũng có quá khứ đáng thương, khiến người đọc như tui không thể nào mà ghét được. Truyện sủng, cực kì cực kì sủng luôn không có chút xíu ngược nào hết á, mà có ngược cũng chỉ ngược tâm nam chính thui, nhiệt liệt đề cử cho các bạn nhé. Có điều truyện chưa edit nên ai cày được cv như tui mới nên nhảy hố, truyện cũng ngắn lắm có mấy chục chương thôi à. Chúc mọi người tuần đọc truyện vui vẻ nha ???? __________________ Văn án được edit bởi by Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sáng sớm, vụn vặt dương quang xuyên thấu qua song sa, rải rác rơi xuống đầy đất, nhiễu một thất thanh tịnh. Ôn Miểu ngồi ở hoá trang trước bàn, một đôi mắt hạnh đen tối không ánh sáng, ánh mắt không hề chớp mắt nhìn chằm chằm trong gương quen thuộc nữ hài xuất thần. Như cũ là kia phó lại quen thuộc bất quá dung nhan, chỉ là nhiều Ngày chưa ăn cơm, Ôn Miểu khuôn mặt nhỏ tái nhợt như tờ giấy, mặc dù đánh má hồng, lại như cũ ngăn cản không được khuôn mặt tiều tụy. Tóc nhu thuận mà khoác ở hai sườn, khó khăn lắm che khuất đơn bạc bả vai. Váy là mạt ngực thiết kế, tinh xảo xương quai xanh có thể thấy được đốm. Ngón tay thon dài trắng tinh như ngọc, Ôn Miểu ngước mắt, tinh tế nhìn chăm chú trong gương chính mình. Hóa trang, trong gương nữ hài mắt ngọc mày ngài, môi hồng răng trắng, chỉ tiếc ngày xưa kia một đôi rực rỡ lấp lánh con ngươi, lúc này lại không còn nữa nửa điểm sáng rọi. Gợn sóng vô ngân, giống như nước lặng giống nhau bình tĩnh. Ôn Miểu đôi tay gác ở đầu gối, an an tĩnh tĩnh ngồi, tùy ý chuyên viên trang điểm đứng ở chính mình phía sau, giúp nàng xử lý tóc. Sợi tóc nhẹ hoạt nhu thuận, phảng phất nàng bản nhân giống nhau. Bởi vì hôm nay hôn lễ duyên cớ, chuyên viên trang điểm riêng giúp Ôn Miểu đem tóc bàn lên, chỉ dùng một cây nho nhỏ cây trâm đừng ở sau đầu. Cây trâm dưới ánh mặt trời phiếm ra điểm điểm kim quang, càng sấn đến nữ hài da thịt như tuyết, ngay cả chuyên viên trang điểm cũng nhịn không được cảm thán một câu. Chỉ tiếc cây trâm chủ nhân cũng làm hắn tưởng. Cửa khách khứa thanh ầm ĩ, xuyên thấu qua kẹt cửa, mơ hồ còn có thể nghe thấy bên ngoài chúc mừng thanh âm, hết đợt này đến đợt khác, trong đó không thiếu hỗn loạn Ôn mẫu cùng ôn phụ thanh âm. Nhớ tới phía trước mẫu thân đối chính mình lời nói, Ôn Miểu hơi hơi câu môi, như hành móng tay gác ở bàn duyên chỗ, cuối cùng chậm rãi củng khởi, cuộn thành một đoàn. Suy nghĩ gian, phòng đại môn bị người từ bên ngoài đẩy ra, Ôn mẫu quen thuộc gương mặt xuất hiện ở cạnh cửa. Mời các bạn đón đọc Tiểu Phu Nhân của tác giả Nhu Đoàn Tử.
Skip to content Tác giả Trung Quốc 病秧子. Nam chính Lục chính Giang Nguyệt. Lúc đọc văn án thì cứ tưởng đây là bộ truyện yêu hận tình thù đan xen, nhưng không, sau khi tiến vào Giang gia để trả thù và gặp được Giang Nguyệt, cái quyết tâm trả thù của Lục Chu bị ném vào xó xỉnh nào không một ai biết = ᠃ ⚘᠂ ⚘ ˚ ⚘ ᠂ ⚘ ᠃ 1. Anh, trong đêm tối không có ánh mặt trời, nhưng anh vẫn có thể ôm lấy mặt trăng mà. Cho nên, đừng buông bỏ. Giang Nguyệt 2. Có một số thứ chủ là thoáng qua, nhưng anh cũng có thể giữ chúng bằng những cách khác. Giang Nguyệt 3. Em nói rồi, em sẽ ở cùng anh mà. Cho nên, cho dù cả thế giới đều từ bỏ anh, em cũng sẽ không. Giang Nguyệt 4. Thật khó để đến trần gian một chuyến, em chỉ muốn nhìn thấy nhiều ánh mặt trời hơn thôi. Những chuyện tồi tệ, khổ sở chung quy cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Luôn luôn có người ở phía trước, chờ anh. Giang Nguyệt Post navigation
BỆNH TƯƠNG TƯ Tác giả Nhu Đoàn Tử Thể loại Hiện đại, hào môn, thanh mai trúc mã, sạch sủng, HE Tình trạng Hoàn Edit/Dịch [L. A] _Kai'Sa Team - * * * Văn án Từ khi Lục Chu bắt đầu hiểu chuyện, hắn đã biết nhà họ Giang lớn nhất thành phố Vân, chính là kẻ đứng sau hại chết cha mình. Cho nên hắn mua chuộc người khác, lấy danh nghĩa xung hỉ tiến vào Giang gia. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn Giang Nguyệt như một công chúa, được mọi người vây quanh dỗ uống thuốc như chúng tinh phủng nguyệt *, cả người cha tốt dốc hết lòng vì con gái kia nữa, nở nụ cười nhạt. * Trăng sao vây quanh, ý nói luôn được che chở. Chờ khi hắn đánh sập Giang gia, hắn nhất định sẽ cắt thuốc của Giang Nguyệt, để cho Giang lão đầu kia cảm nhận tư vị thống khổ khi mất đi người thân. Chẳng qua là Lục Chu không nghĩ tới, có một ngày hắn sẽ cam tâm tình nguyện quỳ xuống trước giường của công chúa nhỏ, giọng ôn tồn dụ dỗ "Nguyệt Nguyệt ngoan, nhanh uống thuốc có được hay không?" Tiểu thư thân thể ốm yếu nhỏ bé vs thiếu niên tàn nhẫn độc ác lòng dạ cố chấp. Hiện đại bối cảnh giả tưởng, kiến thức chuyên nghiệp lấy từ Baidu, chớ kiểm tra. Lời của editor Đừng đọc văn án mà nhầm, truyện ngọt, tuyệt đối ngọt như mật mía, nam chính chỉ có tính cách thích tự vả một chút mà thôi. Nữ chính ốm yếu bệnh tật nhưng không phải bánh bèo. Câu chuyện của hai người đảm bảo đặc sắc, không vui không lấy tiền! * * * Không biết các bác như thế nào chứ tôi bị sụp hố này từ lúc mới đọc văn án. Nữ chính ốm yếu nhiều bệnh với thiếu niên "quân tử trả thù mười năm chưa muộn". Khác với những bộ truyện nam chính vì trả thù cho người nhà mà tạo nên những tình tiết máu chó, ngược thân, ngược tâm. Nam chính Lục Chu vì trả thù cho cha mà ngay lần gặp đầu tiên đã xúc động muốn "giết" nữ chính Giang Nguyệt nhưng bất thành, kéo theo sau đó là chuỗi ngày tự vả mặt của nam chính. Nữ chính Giang Nguyệt ốm yếu nhiều bệnh, lần đầu gặp nam chính đã nhận nhầm gọi thành "Ba". Sau đó là một hồi đấu tranh tâm lý của Lục Chu và hành trình đi tìm lại sự thật. Người đàn ông đứng sau mọi kế hoạch nhằm thao túng tất cả là ai? Cô công chúa nhỏ Giang Nguyệt tưởng chừng như bánh bèo vô dụng nhưng thật ra là một thiên tài, là một tiểu công chúa được cha mình nâng niu chiều chuộng hết mực. Giang Nguyệt tuy đáng yêu, mít ướt nhưng cũng có rất nhiều những tính cách làm người xem phải há hốc mồm vì kinh ngạc, ví như cô nàng tự làm búp bê cho mình nhưng lại biến thành búp bê phiên bản kinh dị, những lần ra mặt đấu tranh bảo vệ cho Lục Chu mỗi lần anh bị người nhà họ Giang miệt thị. Từ một thiếu niên chịu nhiều những thương tổn thuở nhỏ, Lục Chu bước vào đời với nhiều sự uất ức, thù hận và có phần hơi tăm tối. Nhưng Giang Nguyệt, người cũng như tên, chính là ánh trăng sáng, xua đuổi những đêm đen trong cuộc đời của Lục Chu, là phần ngọt ngào chảy trong tim chàng trai trẻ. Giang Ngộ là người cha cưng chiều con gái hết mực. Con gái là bảo bối mà người vợ quá cổ để lại cho ông, Giang Nguyệt được xem như là "tử huyệt" của Giang Ngộ. Bởi vậy, từ mở đầu của "Bệnh tương tư", vì quá thương con, ông bỏ qua chính kiến của mình mà tin theo lời của người khác đưa Lục Chu về nhằm xung hỉ cho Giang Nguyệt. Ngỡ như Lục Chu chỉ là cái cớ cho sự thao túng của người phía sau, nhưng chẳng biết phải trời xui khiến, ngay từ lần gặp đầu tiên mà Giang Nguyệt có dấu hiệu tỉnh lại. Kể từ ngày đó, quá trình báo thù của Lục Chu không thấy đâu mà thay vào đó là những ngày tháng đội vợ lên đầu của nam chính. Mình khá thích bộ truyện này bởi tác giả viết chắc tay, nam chính không bị mù quáng mà báo thù vô tội vạ, cốt truyện liền mạch với những tình tiết kí ức của nam chính khá lôi cuốn. Nam nữ chính đều sạch, hành trình theo đuổi ánh trăng sáng của nam chính là cả quá trình rắc đường cho độc giả. Tiếc nuối duy nhất có lẽ số chương hơi ít nên chưa thỏa mãn đứa thích đọc truyện sủng ngọt như mình. Nói chung, "Bệnh Tương Tư" là một bộ truyện thích hợp cho bạn nào đọc giải trí vì nó khá nhẹ nhàng, ít những tình tiết xoắn não nhưng cũng không kém phần hấp dẫn, thú vị. review review truyện hoàn
Thông tin được các chuyên gia chia sẻ trong lễ ra mắt Trung tâm Phục hồi chức năng hợp tác Việt Nam - Nhật Bản Myrehab-Matsuoka, ngày 11/6. Cao Minh Châu, Phó Chủ tịch Hội Phục Hội Chức Năng Việt Nam cho biết, nhu cầu chăm sóc sức khoẻ của người dân ngày càng cao nhưng hệ thống khám chữa bệnh trên cả nước vẫn chưa đáp ứng được kịp thời nhu cầu của người năng cung cấp dịch vụ phục hồi chức năng tại các cơ sở y tế này còn gặp khó khăn do thiếu hụt nhân lực có chuyên môn; cơ sở vật chất và trang thiết bị chậm được đầu tư cũng như thiếu cơ chế cung cấp dịch vụ linh loạt.“Hiện tại, các cơ sở khám chữa bệnh phục hồi chức năng mới chỉ đáp ứng được 15 - 20% nhu cầu phục hồi chức năng của người bệnh, 80% còn lại phải dựa vào cộng đồng”, ông Châu số liệu năm 2019, Việt Nam có 29 triệu người mắc bệnh nhu cầu phục hồi chức năng. Theo WHO, trên thế giới tại thời điểm năm 2019, cứ ba người thì một người gặp phải tình trạng sức khỏe cần phục hồi chức năng. Tỷ lệ hiện mắc các bệnh cần phục hồi chức năng trên toàn thế giới là dân, tương đương 2,4 tỷ người. Số năm sống chung với bệnh tật và phục hồi chức năng không tử vong là 310 triệu Việt Nam vào thời điểm năm 2019, cứ 7 người thì 2 người mắc các bệnh/tật cần phục hồi chức năng, tương ứng với tỷ lệ dân, thấp hơn không đáng kể so với mức trung bình của Thế giới và của khu vực Tây Thái Bình Dương. Ước tính, số lượng người có nhu cầu phục hồi chức năng của cả nước là 29 triệu người. Tổng số năm sống với bệnh tật do các bệnh cần phục hồi chức năng của cả nước là 3,8 triệu bà Hoàng Thị Bạch Dương, Phó Chủ tịch công ty cổ phần Myrehab Holdings, nhu cầu về phục hồi chức năng ngày càng gia tăng trong thời gian tới do mô hình bệnh tật ở nước ta đang ở giai đoạn chuyển đổi đa gánh nặng Chấn thương không chủ định, bệnh tim mạch, đột quỵ, tai biến mạch máu não, tai nạn thương tích trong cuộc sống, già hoá dân bối cảnh đó đòi hỏi cần phải có một mô hình vật lý trị liệu và phục hồi chức năng toàn diện từ chất lượng nhân sự, cơ sở vật chất, trang thiết bị máy móc tiên tiến nhằm giải quyết các nhu cầu ngày càng cao trong việc nâng cao chất lượng cuộc sống trong cộng đồng.“Trung tâm phục hồi chức năng hợp tác Việt Nam – Nhật Bản Myrehab-Matsuoka ra đời tạo nên sức mạnh tổng hoà và được kỳ vọng tạo ra một bước tiến mới cho ngành phục hồi chức năng tại Việt Nam. Điều này cũng mang đến cho người Việt Nam cơ hội tiếp cận nền y học tiên tiến và chất lượng phục vụ lấy người bệnh làm trung tâm của Nhật Bản”, bà Dương nhấn ra mắt Trung tâm Phục hồi chức năng hợp tác Việt Nam - Nhật Bản Myrehab-Matsuoka ngày 11/6. Matsuoka Yoshinori, đại diện Tập đoàn y tế EMS Nhật Bản hy vọng sự hợp tác này sẽ phát triển một kỷ nguyên phục hồi chức năng mới, vận dụng công nghệ phục hồi chức năng của Nhật Bản để điều trị hiệu quả và phù hợp nhất cho người Việt. Bổ ích Xúc động Sáng tạo Độc đáo
Sức khỏeTin tức Thứ tư, 1/2/2006, 0800 GMT+7 Tương tư không phải là một bệnh thực thể. Nguyên nhân của nó là sự nhớ nhung mòn mỏi quay quắt, day dứt, bồn chồn, với một tâm trạng lo lắng không yên, một nỗi đam mê kéo dài vô vọng. Theo y học, tương tư là một dạng stress. Y học hiện đại chia stress làm ba giai đoạn. Ở mỗi giai đoạn có những diễn biến khác nhau, việc điều trị sớm sẽ tránh được những hậu quả hoặc những chấn thương tâm lý tai hại. Với bệnh tương tự thìGiai đoạn báo động Là sự lo lắng, cảm giác bất an, hồi hộp, tim đập nhanh, tăng nhịp thở, tăng huyết áp... gây thay đổi tâm lý và lối đoạn chống đỡ Mối lo lắng và tuyệt vọng đã trở thành một nỗi ám ảnh thường xuyên, dần dần sẽ làm bệnh nhân suy nhược tinh thần lẫn thể chất, người ta thường gọi giai đoạn này là tương đoạn stress Bệnh lý đồng nghĩa với bệnh tương tư. Các rối loạn tâm thần, rối loạn cơ thể và tập tính xuất hiện hoặc cấp diễn hoặc tạm thời, hoặc nhẹ hoặc kéo dài, suy kiệt và có thể đưa đến tử vong bởi các bệnh cơ hội học hiện đại cho rằng, stress là bất kỳ nhân tố nào đe dọa đến sức khỏe hay tác động có hại đến các chức năng của cơ thể như bị tổn thương, bệnh hay lo âu… Bị stress liên tục, cơ thể sẽ có các phản ứng sinh học nhằm đảm bảo sự sống của mình bằng cách tiết ra các chất gọi là kích thích tố của stress; đặc biệt là có sự gia tăng prolactin. Kích thích tố stress dần dần sẽ làm rối loạn đáng kể vô số chức năng sinh lý, kéo theo sự sa sút trầm trọng về tâm lý, làm xáo trộn hệ thống miễn dịch, hệ thống thần kinh giao cảm và đối giao cảm. Bệnh tương tư cũng vậy. Bệnh tương tư được mô tả điển hình trong truyện Phan Trần, một một truyện lấy sự tích ở Trung Quốc, đời nhà Tống. Truyện như sau Phan Công, Trần Công là bạn học, lại cùng làm quan một chiều. Hai phu nhân cùng mang thai, họ Phan sinh con trai là Phan Sinh, họ Trần sinh con gái là Kiều Liên. Họ hứa gả con cho nhau. Khi hai trẻ lớn lên, hai ông cùng xin về hưu, mỗi người mỗi ngả. Phan Sinh lớn lên, đi thi hương đỗ đầu, nhưng thi hội lại trượt nên không về nhà, quyết học để đỗ kỳ sau. Trong khi đó, Kiều Liên mồ côi cha, quê nhà có giặc phải chạy loạn, mẹ con lạc nhau. Nàng đến tu tại một ngôi chùa ở Kim Lăng, lấy pháp danh Diệu Thương. Khi ở chùa, nàng nhớ mẹ và tưởng đến vị hôn phu, thường ủ rũ buồn rầu, nhờ có sư thầy khuyên giải nên cũng nguôi Sinh du học tại thành đô, sực nhớ có người cô tu ở Kim Lăng, bèn đến thăm. Anh thấy Diệu Thường “tầm thước trẻ trung” thì phải lòng, mượn bà vãi là Hương Công làm mối. Diệu Thường cự tuyệt, chàng thất vọng thành ra ốm tương tư. Phan Sinh ốm nặng, khi Diệu Thường nể lời sư cô tới thăm hỏi thì mười phần bỗng khỏi hết chín. Tối hôm đó, chàng ôm bệnh đến gõ cửa phòng Kiều Liên đòi vào tạ ơn; nàng sợ chàng quá liều, phải mở cửa cho vào. Qua mấy lời trao đổi, họ nhận ra nhau nhưng vì lễ giáo ở chùa, nên vẫn giữ kín. Sau Phan Sinh đỗ thám hoa, hai người thành vợ chồng. Theo Sức Khỏe & Đời Sống
bệnh tương tư nhu đoàn tử